Menu Đóng

Tuổi Thơ Và Cánh Đồng

Trong cái nắng trưa oi ả của một ngày hè, tôi xách võng ra cái cây to ở sau vườn để nghỉ ngơi. Cái nắng buổi trưa dường như muốn đốt cả mặt đất, nhưng tiếng chim líu lo sau vườn đã đánh tan đi sự oi bức.

tuoitho

Những làn gió trưa dìu dịu như cũng muốn hòa cùng tiếng chim. Tôi nằm xuống võng đu đưa cho sự mệt mỏi của những ngày hè bay theo gió. Tôi nhìn những chiếc lá xanh trên cành, đầu óc lại nghĩ bâng quơ về thời trẻ dại. Dù thời gian trôi qua đã lâu, nhưng tôi vẫn không quên được cái thời tôi với mấy đứa trẻ trong xóm đùa giỡn ở cánh đồng quê nội…

Hồi đó, quê tôi nghèo lắm. Cắt lúa phải mất nhiều công sức con người, vì nông cụ lúc bấy giờ còn là chiếc lưỡi hái thô sơ. Cắt lúa xong phải bó lại để đó vài bữa mới suốt, không như bây giờ người ta dùng máy gặt đập liên hợp là có thể suốt trong ngày, không phải đợi.

Tôi còn nhớ những ngày suốt lúa, chúng tôi cứ quanh quẩn bên đống rơm. Cái máy suốt cũ kỹ nổ “lạch bạch” điếc tai. Tôi hay chạy lên đống rơm, đứng trên đó nhìn chiếc máy suốt bắn ra những sợi rơm vàng óng. Nhìn hình ảnh đó, tôi cứ tưởng như khẩu đại bác khổng lồ bắn ra những viên đạn mỏng manh. Bọn con nít chúng tôi vừa đùa giỡn vừa la inh ỏi xung quanh máy suốt lúa, áo quần đứa nào cũng ướt đẫm mồ hôi và dính đầy rơm rạ. Sau khi suốt lúa xong, người lớn đập rơm để thu lượm những hạt lúa còn sót lại trong đống rơm ấy. Bọn con nít còn bé xíu, không làm được gì ra trò, nhưng cũng xúm lại phụ việc để đùa giỡn. Những lúc ấy tôi đã thấy những giọt mồ hôi của cha mẹ tôi thấm vào quai nón lá, rơi nhẹ xuống những đống rơm. Những giọt mồ hôi vất vả ấy đã làm rung động trái tim nhỏ của tôi…

Đó là ký ức về một vùng quê nghèo khó, tuy vậy mọi người sống rất hòa thuận với nhau.

Tuổi thơ của tôi không phải lo cái ăn cái mặc, không nghĩ ngợi xa xăm. Thật tuyệt! Tuổi thơ ấy cũng trôi qua rồi. Nhưng ngọn đèn dầu sáng lên đêm đêm ở làng quê nghèo năm xưa vẫn cháy âm ỉ trong lòng tôi. Giờ đây khi được nằm nghỉ ngơi trên chiếc võng sau vườn và nhớ về tuổi thơ, tôi cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc.

Huỳnh Ngọc Phước
(Lớp 10C5, THPT Bình Mỹ, Châu Phú, An Giang)

Posted in Ký Ức Miền Tây

Bài tham khảo