Dòng sông mênh mang mở ra không gian của những cảm xúc bâng khuâng, nơi lục bình dập dềnh trôi theo dòng nước mang nặng phù sa. Bài thơ khắc họa bức tranh chân thực về miền Tây sông nước, với tiếng hò, mái chèo và những duyên tình thầm kín, gói ghém bao nỗi lòng chưa tỏ bày giữa đất trời bao la.
Dập dềnh nổi
Dập dềnh trôi
Lênh loang sông nước đưa nôi lục bình
Thuyền xinh, ba lá cũng xinh
Tiếng hò đi trước, dáng hình theo sau
Phù sa chẳng thể mỡ màu
Nếu đuôi mắt ấy không trao duyên thầm.
Dòng chia ngã bảy, ngã năm
Dòng tôi neo đậu đăm đăm ngã nào
Mái chèo khua sóng chênh chao
Khua trời xanh xuống nhập vào bờ xanh.
Xui tôi tần ngẩn tần ngần
Ngắt bông điên điển thả dòng
….Tặng ai……..
Nguyễn Đại Bường
