Menu Đóng

Bên Hồ Xáng Thổi

Cô sinh viên Liên đạp xe đạp cũ, bán báo bên bờ hồ Xáng Thổi vào một buổi sáng xám xịt.

Một buổi sáng xám xịt bên bờ hồ Xáng Thổi bỗng chốc trở thành khởi đầu cho câu chuyện đầy cảm động về nghị lực và lòng nhân ái. Giữa nhịp sống hối hả của thành thị, hình ảnh cô sinh viên nghèo đạp chiếc xe đạp cà tàng đi bán báo dạo để nuôi em ăn học đã chạm đến những góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn. Đó là hành trình của sự hy sinh, tình thâm và những tia hy vọng rực rỡ nảy mầm từ mảnh đất gian khó.

Góc quán quen và nhịp sống bên hồ

Trời sáng nhưng không gian bỗng chốc trở nên xám xịt, mây đen vần vũ như muốn nhấn chìm phố thị vào một màn đêm bất chợt. Giữa sự nhốn nháo của dòng người hối hả tìm chỗ trú chân, Dũng vẫn ngồi đó, bên quán cóc ven bờ hồ Xáng Thổi thơ mộng. Suốt ba năm qua, anh giữ thói quen nhâm nhi ly cà phê đen đặc không đường, hít thở bầu không khí tĩnh lặng của mặt hồ phẳng lặng trước khi hòa mình vào guồng quay công việc. Nơi đây, anh không chỉ tìm kiếm sự bình yên mà còn chờ đợi một hình bóng quen thuộc vẫn thường xuất hiện vào mỗi sáng sớm tinh khôi.

Đóa hoa nhỏ kiên cường giữa sóng gió mưu sinh

Đúng 6 giờ 30 phút, cô bé bán báo với chiếc xe đạp cũ kỹ lại xuất hiện, mang theo cả một thế giới tin tức cùng những quyển sách, hộp viết lỉnh kỉnh. Liên, cô sinh viên năm cuối Đại học Cần Thơ quê ở Bến Tre, đã chọn cách mưu sinh nhọc nhằn này để viết tiếp ước mơ giảng đường. Ánh mắt đen láy của cô đôi khi đượm buồn nhưng luôn ánh lên vẻ kiên định lạ thường. Dũng dần trở thành khách quen, không chỉ vì thói quen đọc báo mà còn bởi lòng trắc ẩn dành cho thân phận nhỏ bé đang gồng gánh cả tương lai trên đôi vai gầy guộc. Có những ngày mưa tầm tã, bóng cô gái nhỏ khuất dần trong màn nước trắng xóa khiến lòng người ở lại không khỏi xót xa, trăn trở.

Những mảnh đời chắp vá và ký ức mặn mòi vị biển

Sự vắng mặt đột ngột của Liên suốt nhiều ngày khiến Dũng bồn chồn lo lắng. Khi em gái Liên xuất hiện với đôi mắt đỏ hoe, anh mới bàng hoàng biết cô đang phải chống chọi với căn bệnh tim bẩm sinh trong bệnh viện. Trong căn phòng bệnh sờn cũ, Liên nằm đó, làn da xanh xao vì kiệt sức nhưng đôi mắt vẫn vô định nhìn vào khoảng không. Câu chuyện về ba chị em mồ côi nơi vùng biển Ba Tri mặn chát hiện lên qua lời kể đẫm nước mắt của Ngân. Sau sự ra đi của cha mẹ, Liên vừa làm cha vừa làm mẹ, làm đủ mọi công việc từ mò nghêu, thuê mướn đến giữ trẻ để trang trải nợ nần và nuôi các em ăn học. Nghị lực của họ tựa như những cây phi lao trước bão, dù nghiêng ngả nhưng chưa bao giờ gục ngã trước số phận nghiệt ngã.

Khép lại gian truân và mở ra chân trời mới

Ngày Liên xuất viện cũng là lúc cô chuẩn bị thi tốt nghiệp để trở về quê nhà thực hiện ước nguyện làm cô giáo. Một căn nhà tình thương được nhà nước trao tặng và cơ hội mổ tim miễn phí chính là những món quà kỳ diệu dành cho sự tử tế và nỗ lực không ngừng nghỉ. Buổi gặp gỡ cuối cùng tại quán cóc quen thuộc mang theo bao nỗi niềm xúc động nghẹn ngào. Liên gửi gắm lại hai đứa em cho Dũng chăm sóc, như một lời ủy thác đầy tin cậy trước khi bước vào hành trình chữa trị đầy hy vọng. Bóng dáng cô gái gầy gò khuất dần phía cuối con đường, để lại tiếng rao báo trầm buồn nhưng mang theo một sức sống mãnh liệt, báo hiệu một chương mới rạng rỡ hơn trong cuộc đời của ba chị em mồ côi.

Cô sinh viên Liên đạp xe đạp cũ, bán báo bên bờ hồ Xáng Thổi vào một buổi sáng xám xịt.

Posted in Truyện ngắn

Bài tham khảo