Tình mẫu tử luôn là nguồn mạch không bao giờ cạn, chảy suốt qua những nhọc nhằn và hương vị quen thuộc của đời sống quê nhà. Bài thơ là lời tự sự của người con khi nhớ về những hy sinh thầm lặng của mẹ, từ bát cơm thơm, chiếc võng đưa, đến những lần mẹ đau mà nén tiếng than. Đây là chuyến hồi hương tinh thần, nơi người con mong được dâng lên mẹ những món quà giản dị và gói trọn hương vị đoàn viên ấm áp.
Hương cau, thơm phức muối sau hè
Thơm ngát mái nhà thơm áo cơm
Con thở trong mùi thơm bát ngát
Thịt da mái tóc quyện mùi thơm
Nước mắt chảy xuôi tình mẫu tử
Chảy theo nước mắt cuộn mồ hôi
Mẹ đem cái chết làm men sống
Nước mắt một dòng vẫn chảy xuôi
Nầy thuở ngày xưa thời trẻ dại
Con đau rên xiết mẹ sầu lo
Bán đôi bông cưới mua thang thuốc
Mua bánh tai heo giấy học trò
Đêm nào con khóc đòi ru ngũ
Mẹ thức mõi mòn nhịp võng đưa
Con lạnh nằm khoanh, lòng mẹ ấm
Mẹ ơi! con lớn giữa niềm ru
Nhớ ngày mẹ ốm nằm trong xó
Chiếu lạnh ủ không ấm dóc gầy
Đau đớn không hề rên xiết khẻ
Sợ con nghe tiếng, mà buồn lây
Nói làm sao hết, mẹ hiền ơi!
Công đức niềm đau lẫn tiếng cười
Mẹ lấy bụi đời, làm phấn sáp
Che dù trời nắng nổi mưa rơi
Nhớ mùa cau trầu, trong vườn củ
Mẹ quét lá vàng ủ lấy phân
Khói trắng lên trời như tóc bạc
Con ngở khói tóc quyện mấy tầng
Chiều nay dừng gót trên bờ biển
Nhìn sóng bạc đầu mây trắng trôi
Con ngở khói buồn thay tóc mẹ
Tìm con lạc bước giữa đường đời
May mốt con về thăm xóm mẹ
Thăm mùa cau trổ bóng làng xưa
Để nhìn nghe lại trong hiu quạnh
Tiếng hát ngày xưa nhịp võng đưa
Con sẽ kính dâng bên gối mẹ
Gói trà hào, gói bánh tai heo
Hương cau quyện lại hai màu tóc
Nước mắt đoàn viên ấm xóm nghèo
Kiên Giang (Trương Khương Trinh)
