Từng mùa hoa thay lá, từng sắc màu bung nở, gợi lên những hoài niệm sâu kín trong tâm hồn. Từ sắc vàng rực rỡ của cúc đầu thu đến nỗi nhớ nhung cánh chim diệu vợi, mỗi khoảnh khắc đều là dòng chảy ký ức miên man. Những bông hoa rơi, những con đường cũ, hay dòng lục bình trôi là hình ảnh của một thuở đã qua, ẩn chứa bao tâm tư đợi chờ.
Mỗi một mùa hoa mỗi một màu hoa
Cuốn hồn ta vào từng trang ký ức
Một sớm mai bỗng vàng sân hoa cúc
Tưởng áo người vừa thả nắng bay qua.
Có một ngày nhớ cánh chim xa
Ta trở lại con đường xưa mơ bóng
Hàng điệp vàng rưng rưng trong gió lộng
Đón ta về chỉ có cánh hoa rơi.
Qua sông đầy thương cánh lục bình trôi
Bến cũ không còn ai đến tiễn
Lòng ta chín một màu hoa điên điển
Trời như vàng đến tận cõi mênh mông.
Ta giấu mình trong sương trắng tàn đông
Thèm một chút hương xa nồng ấm
Chợt sáng hồn ta màu vàng thăm thẳm
Người có về cùng với sắc mai kia…
Trịnh Bửu Hoài
