Menu Đóng

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên Cuộc Đời & Sự Nghiệp

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên Cuộc Đời & Sự Nghiệp

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, tên thật Ngô Quang Bình, sinh ngày 26/9/1948 tại Hải Phòng, là con thứ hai trong gia đình có bảy người con. Ông lớn lên cùng sách và thơ văn, bởi gia đình mở một nhà sách tên Thanh Bình ở Hải Phòng và sau đó ở Sài Gòn.

Sau khi gia đình chuyển đến Sài Gòn, ông theo học và tốt nghiệp về vĩ cầm và nhạc pháp tại trường Quốc Gia Âm Nhạc năm 1965. Tuy nhiên, ông bắt đầu sáng tác từ năm 1963. Bài tình khúc đầu tiên của ông là “Chiều nay không có em” (1965), rất được đón nhận. Năm 1969, ông xuất bản tập nhạc đầu tay “Tình Khúc Đông Quân”.

Trong quá trình học đại học, ông nhiều lần biểu diễn và lan tỏa sáng tác của mình tại các nơi văn nghệ. Năm 1974, ông thực hiện băng nhạc đầu tay “Tình Ca Ngô Thụy Miên” gồm 17 tình khúc. Sau ngày 30/4/75, ông đến đảo Pulau Bidong, Mã Lai, và sáng tác bài “Em còn nhớ mùa xuân” tặng riêng người yêu Đoàn Thanh Vân.

Ông được bảo lãnh sang Montréal, Canada, vào tháng Tư năm 1979. Đoàn Thanh Vân từ San Diego bay sang nối lại tình cảm và cùng ông sinh sống tại San Diego, sau đó chuyển lên Orange County. Năm 1980, ông làm việc về điện toán tại trường UCLA.

Dù không viết nhạc với mục đích thương mại, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên vẫn muốn sáng tác bằng cảm xúc thật của mình. Ông không nhắm vào một giọng ca nào cụ thể, không giống như một số nhạc sĩ khác, ví dụ như Mạnh Phát viết cho Thanh Tuyền, Phương Dung hay Phạm Đình Chương viết cho Thái Thanh. Ngô Thụy Miên từng nói: “Như bài ‘Riêng một góc trời’, tôi đâu có nghĩ là Tuấn Ngọc hát hay như vậy đâu, thế mà ông ấy hát ra nó lại thành công! Tuấn Ngọc hát bài đó tới lắm.,

Trong thập niên 1990, ông tiếp tục sáng tác với nhiều ca khúc mới và nổi bật là “Riêng một góc trời” (1997). Tổng cộng, ông đã sáng tác hơn 70 ca khúc. Nhạc của ông mang đậm chất lãng mạn, trữ tình và độc đáo, đặc biệt khi ông phổ thơ của thi sĩ Nguyên Sa.

Mọi người thường nhận xét rằng âm nhạc của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên mang đậm chất lãng mạn và chịu ảnh hưởng từ thơ của Nguyên Sa. Tuy nhiên, đây chỉ đúng phần nào, bởi khi ông phổ thơ của Nguyên Sa, còn những tác phẩm khác của ông vẫn mang nét riêng và độc đáo, như các ca khúc trong tập nhạc “Tình Khúc Đông Quân” hay bài hát nổi tiếng “Mùa thu cho em”.

Khi Ngô Thụy Miên kết hợp với thơ của Nguyên Sa, sự giao duyên này tạo nên một cuộc giao hưởng hoàn hảo, đưa tới những tác phẩm tuyệt vời như “Paris có gì lạ không em”, “Tuổi 13”, “Áo lụa Hà Đông” và nhiều bài hát khác. Sự kết hợp này giúp cả hai nghệ sĩ thăng hoa trong đời sống văn hóa nghệ thuật.

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên vẫn luôn chia sẻ rằng: “Tôi không viết nhạc để sống, nhưng sống để viết nhạc”. Ông là người sống vì nghệ thuật, không bị ràng buộc bởi đồng tiền thông qua sáng tác của mình. Điều này giúp tác phẩm của ông thoát khỏi sự gò bó khi phải sử dụng âm nhạc và lời ca để kiếm sống như nhiều nhạc sĩ cùng thời.

 

Posted in Âm nhạc - Giải trí