Menu Đóng

Truyện Bác Ba Phi: Con “Trăn Rồng Đầu Sừng”

Hình ảnh một sinh vật lạ với thân trăn và đầu rồng có sừng đang bò trong rừng tràm U Minh vào buổi sáng sớm.

Đêm bão dữ dội tại rừng tràm U Minh đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ, nơi sự sống vật lộn giữa phong ba. Giữa cảnh tượng hoang dại ấy, một cuộc gặp gỡ bất ngờ với sinh vật lạ đã gieo vào tâm trí người chứng kiến những hoài nghi và tò mò không dứt, thách thức mọi hiểu biết về thế giới tự nhiên phong phú.

Mùa nước năm đó, một đêm giông bão kinh hoàng đã ập xuống, càn quét cả vùng trời, xô đổ bao tổ quạ trên ngọn tràm cao vút. Những đàn cò, đàn diệc tội nghiệp bị gió quật tơi tả, thân mình ướt sũng, đôi cánh rã rời, rơi rụng ngổn ngang khắp lối đi ngập nước.

Trong những lùm cây rậm rạp, loài dơi và quạ co cụm lại thành từng khối đặc quánh, trông như những chiếc thùng thiếc được kết chặt, bám víu vào từng cành cây để chống chọi với cơn thịnh nộ của đất trời. Rừng tràm U Minh đêm ấy gầm thét, sóng gió nổi lên ì ầm không thua kém gì đại dương cuồng nộ. Vợ chồng con cái tôi nương náu trong túp chòi sàn gác, bị những cơn dông bão xô đẩy, lắc lư như thể đang ngồi trên một chiếc xuồng nan nhỏ bé lênh đênh giữa biển cả mênh mông.

Vào độ nửa đêm, tôi bỗng nghe thấy những tiếng động lạ lùng phía bên dưới sàn gác, vọng ra từ những bụi cây xung quanh. Kỳ thực, chuyện ấy cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Những đêm mưa dông dữ dội như vậy, lũ thú rừng thường bị nước ngập tổ, trở nên bực bội, cáu kỉnh, rồi cắn xé lẫn nhau, gây nên tiếng kêu ầm ĩ khắp cánh rừng.

Đến khi rạng sáng, Dượng Tư từ nhà mình mang theo một chiếc giỏ đan trên vai, bước dài về phía chòi chúng tôi để lượm những con cò bị rớt. Tôi vẫn còn đang co ro trên sàn gác, chưa muốn dậy. Trong khi đang chậm rãi nhả khói điếu thuốc, tôi bỗng nghe thấy tiếng Dượng Tư la lớn, đầy kinh hãi từ bên dưới:

“Trời đất quỷ thần ơi! Anh Ba ơi, có con vật gì mà dị hợm, lạ lùng đến thế này!”

Giật mình, tôi vội vàng vớ lấy cây mác thông, trượt xuống thang gác và chạy nhanh đến xem. Dù là một người thợ rừng lão luyện, từng sành sỏi với bao loài vật hoang dã, thế nhưng khi đối mặt với sinh vật ấy, tôi cũng phải “bí lù”, hoàn toàn không thể hiểu nổi đó rốt cuộc là giống loài gì. Thân hình nó là thân của một con trăn khổng lồ, nhưng tại sao đầu trăn lại mọc sừng? Cái đầu thì đích thị là đầu rồng, nhưng tại sao rồng lại không có chân, và tiếng kêu phát ra nghe thật kỳ quái, cứ “bét bét” liên hồi?

Con vật bắt đầu di chuyển, chậm rãi bò đi. Thân nó láng bóng, suôn mượt đến lạ thường, cái đầu đội những chiếc sừng chà chôm uốn lượn, cổ nghển cao đầy kiêu hãnh, miệng vẫn không ngừng phát ra tiếng “bét bét” bí ẩn. Tôi liền đặt đại cho nó cái tên là “con trăn rồng”. Thế nhưng, Dượng Tư lại không đồng tình, ông quả quyết rằng đó chỉ là một con trăn gấm vừa nuốt chửng một con nai, phần đầu nai vẫn còn thò ra ngoài nên trông mới dị hợm và lạ lùng đến vậy.

Bất chấp mọi lời giải thích hay suy đoán, “con trăn rồng” ấy cứ tiếp tục bò tới, nghển cổ, quơ quơ chiếc sừng kỳ lạ, và tiếng kêu “bét bét” vẫn vang vọng giữa không gian rừng tràm bảng lảng sương sớm.

U Minh huyền bí: Cuộc gặp gỡ với Trăn rồng đầu sừng

Posted in Bác Ba Phi

Bài tham khảo