Giữa cái nắng gắt của trưa hè, tiếng võng đưa kẽo kẹt bỗng khơi gợi những ký ức dịu dàng về một thời thơ ấu nơi làng quê yên bình. Đó là những ngày mùa rộn rã với mùi thơm của rơm rạ, là hình ảnh cha mẹ lam lũ bên cánh đồng vàng óng và những trò đùa tinh nghịch của lũ trẻ xóm nghèo. Ký ức ấy như ngọn đèn dầu cháy mãi trong tâm hồn, mang lại cảm giác bình yên lạ thường giữa dòng đời hối hả.
Ký ức hiện về bên chiếc võng trưa
Dưới cái nắng oi nồng của buổi trưa hè dường như muốn thiêu cháy vạn vật, tôi chọn cho mình một góc nghỉ ngơi bên gốc cây già sau vườn. Những tia nắng gắt bị tán lá che khuất, nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo và làn gió thoảng dịu nhẹ mang theo hương vị của đất trời. Khi nằm trên chiếc võng đung đưa, mọi mệt mỏi của cuộc sống thường nhật dường như tan biến, nhường chỗ cho những suy tưởng bâng quơ về một thời niên thiếu xa xôi. Dù thời gian đã phủ lớp bụi mờ, nhưng hình ảnh những cánh đồng quê nội mênh mông và tiếng cười đùa của chúng bạn vẫn hiện lên vẹn nguyên trong tâm trí.
Nhịp sống mùa gặt trên cánh đồng quê nghèo
Thuở ấy, quê hương tôi còn nghèo khó, mọi công việc đồng áng đều trông cậy vào đôi bàn tay lao động của con người. Hình ảnh những chiếc lưỡi hái thô sơ nhịp nhàng cắt từng bó lúa đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức. Lúa sau khi cắt phải được bó lại cẩn thận, đợi chờ vài ngày mới đến công đoạn suốt lấy hạt, chứ chẳng được nhanh chóng như thời có máy gặt đập liên hợp hiện đại bây giờ. Những ngày mùa ấy tuy vất vả nhưng lại chứa đựng bao nghĩa tình xóm giềng bền chặt và sự gắn kết bền bỉ của người nông dân với mảnh đất quê hương.
Tiếng máy suốt và những giọt mồ hôi của cha mẹ
Tôi vẫn nhớ như in âm thanh lạch bạch đặc trưng của chiếc máy suốt cũ kỹ, tiếng động ấy dẫu chói tai nhưng lại báo hiệu một mùa màng bội thu. Lũ trẻ chúng tôi thường quây quần bên đống rơm, say sưa ngắm nhìn những sợi rơm vàng óng bắn ra từ họng máy như những viên đạn mỏng manh từ một khẩu đại bác khổng lồ. Trong khi người lớn miệt mài làm việc, chúng tôi lại hò hét, đùa nghịch khiến quần áo lúc nào cũng ướt đẫm mồ hôi và vương đầy rơm rạ. Giữa khung cảnh rộn ràng ấy, hình ảnh những giọt mồ hôi của cha mẹ thấm đẫm quai nón, rơi lặng lẽ xuống nền đất đã chạm đến trái tim non nớt của tôi, giúp tôi thấu hiểu hơn về giá trị của sự lao động và tình yêu thương vô bờ bến.
Ngọn đèn dầu cháy mãi trong tim
Vùng quê nghèo năm xưa dẫu còn nhiều thiếu thốn nhưng lại đầy ắp sự hòa thuận và lòng nhân ái. Tuổi thơ tôi đã trôi qua trong sự chở che, không lo âu về cơm áo gạo tiền, một quãng thời gian thật sự tuyệt vời và đáng trân trọng. Giờ đây, dù thực tại đã thay đổi, nhưng hình ảnh ngọn đèn dầu hiu hắt giữa đêm trường làng quê vẫn luôn cháy âm ỉ trong lòng. Nằm trên chiếc võng sau vườn, được ngược dòng thời gian trở về với những kỷ niệm xưa cũ, tôi cảm thấy tâm hồn mình thật sự bình yên và hạnh phúc đến lạ kỳ.



