Menu Đóng

Ví dầu ăn trái bần chua

Một chiếc xuồng ba lá trên dòng sông miền Tây với hàng cây bần nở hoa trắng, gợi nỗi buồn man mác.

Những thanh âm miền Tây sông nước luôn gợi nhắc về một thời ấu thơ đầy kỷ niệm với hương vị bát ngát của dòng phù sa. Bài thơ mang đến những hình ảnh quen thuộc như nhành bần chua, bông điên điển hay mùa cá linh nhảy vọt, dệt nên một chuyện tình buồn bên bến nước năm nào. Qua ngòi bút trữ tình, tác giả đã khơi gợi nỗi nhớ da diết về người xưa.

Thò tay hái trái bần chua
Nhớ bông điên điển nhớ mùa cá linh
Nhớ bông súng nổi dập dình
Nhớ mùi mắm sặc nhớ mình…tình ơi!
Ngọt ngào một tiếng gọi mời
” Ai … mua rau … cá…” vang … đời bỗng tươi
Giọt mồ hôi đẫm vẫn cười
Khua dầm nhỏ đón đợi người …chờ mua…
Hoa bần nở trắng … gió xua
Nhìn dòng nước chảy em đùa bảo anh:
” Ví dầu bắt cá nấu canh
Dầm bần thêm ớt cho thanh cho nồng
Mai sau thành vợ thành chồng
Đừng làm bần,ớt… hết nồng hết chua…”
Giờ bần đã có người mua
Bên bờ vẫn đợi gió lùa tiếng rao
“… hôn…” nghe … đã dứt hôm nào
Dáng xuồng ba lá âm hao vắng rồi
Bóng bần đợi một mình thôi
Xót lòng nuốt giọt lệ … ngồi nhớ ai
Trái bần chua vẫn chua hoài
Ăn cho đỡ nhớ …bóng ngoài chân mây….

Nỗi Nhớ Miền Tây: Hương Vị Bần Chua Và Chuyện Tình Bên Sông

Posted in Thơ

Bài tham khảo