Có bao giờ giữa phố thị ồn ào, lòng mình lại chợt da diết nhớ về một món ăn quê nhà, nhớ cái mùi khói bếp củi cay cay nơi chái nhà sau không? Với người con đất Tây Đô, nỗi nhớ ấy đôi khi chỉ đơn giản là mùi ốc nướng tiêu xanh thơm nồng trong một đêm Cần Thơ lao xao tiếng sóng.
Món này nghe qua thiệt đơn giản, dân dã, vậy mà ăn một lần là nhớ hoài không dứt. Ấy là bởi nó không chỉ là một món ăn, mà còn là cả một bầu không khí, một cái tình của người miệt vườn. Chiều cuối tuần, bạn bè thân hữu quây quần bên nhau, bếp than hồng đã đượm, mấy con ốc bươu mập ú nu đã sẵn sàng. Tiếng “chạm cốc” giòn tan, tiếng cười nói rộn rã, và mùi thơm của ốc bắt đầu lan toả, quyện vào không gian, ấm lòng người xa xứ.
Mần ốc cho sạch, nướng cho thơm
Ốc để nướng tiêu xanh phải là thứ ốc bươu bắt từ đồng, mập mạp, chắc thịt. Người ta không rửa qua loa đâu nghen. Phải ngâm ốc trong nước vo gạo có cắt vài lát ớt cay chừng nửa buổi, cho nó nhả hết bùn đất, sạch từ trong ra ngoài. Ấy là cái tâm của người nấu, muốn món ăn phải thiệt ngon, thiệt lành.
Trước khi cho lên vỉ, người ta còn luộc sơ cho ốc vừa bung mày rồi mới đặt lên lửa than đang cháy liu riu. Nướng ốc phải trên lửa than thì mới đúng điệu, mới có cái mùi khói thơm thơm tự nhiên, thịt ốc mới chín đều mà không bị khô. Phải kiên nhẫn, đều tay lật trở từng con, vừa nướng vừa rưới thứ nước mắm “thần thánh” đã pha đủ vị tỏi, bột ngọt, và dĩ nhiên, không thể thiếu tiêu xanh. Cứ rưới một ít, đợi nước trong vỏ ốc sôi lên xèo xèo, cạn dần rồi lại rưới tiếp, cho gia vị thấm sâu vào từng thớ thịt.

Xem thêm: Canh chua bông so đũa cá rô đồng: Hương vị quê nhà miền Tây
Thưởng thức cho trọn cái tình đất Tây Đô
Khi mùi thơm đã nồng nàn, nước ốc đã sánh lại, ấy là lúc món ăn đã đạt đến độ chín tới. Người ta gắp từng con ốc nóng hổi ra chiếc dĩa đã lót sẵn mấy cọng rau răm xanh mướt, rắc thêm vài hạt tiêu xanh lên trên cho đẹp mắt, cho dậy mùi. Thưởng thức ốc nướng tiêu xanh phải ăn lúc còn nóng, tay cầm con ốc bỏng rẫy, húp một hơi cạn thứ nước sốt đậm đà, mặn ngọt cay nồng, rồi mới khều tới miếng thịt ốc giòn sần sật. Cắn thêm một hạt tiêu xanh nữa, cái vị cay dịu mà thơm aì nồng nó tê tê nơi đầu lưỡi, đã gì đâu!
Cũng bởi cái vị nó đã quá tròn đầy, quá đậm đà rồi, nên người ta ăn ốc nướng tiêu xanh chẳng cần thêm một thứ nước chấm nào khác. Có dịp về Cần Thơ, bạn nhớ ghé cù lao Cái Khế, tìm một quán nhỏ ven sông, gọi một dĩa ốc nướng tiêu xanh. Ngồi đó, hít thở không khí trong lành của miền sông nước, nhâm nhi con ốc nóng, bạn sẽ cảm nhận được trọn vẹn cái hương, cái vị, cái tình của đất và người Cần Thơ gói trọn trong món ăn dân dã mà đong đầy ký ức này.
Mùi ốc nướng tiêu xanh đâu chỉ là mùi của một món ăn, mà còn là mùi của ký ức. Đó là mùi của những buổi chiều tan học, là tiếng cười giòn tan của đám bạn, là hơi ấm từ bếp than hồng mẹ nhóm nơi góc sân. Mỗi con ốc giòn sần sật, mỗi hạt tiêu cay nồng đều như một chuyến tàu đưa ta về lại miền Tây sông nước, về với Cần Thơ bình dị mà thương. Dĩa ốc nướng hôm nay không chỉ để no lòng, mà còn để vỗ về nỗi nhớ, để thấy quê nhà vẫn luôn ở đó, trong từng hương vị thân quen.