Menu Đóng

Thơ Trương Khương Trinh: Tiền và lá

Ảnh sepia cổ điển về hai đứa trẻ Việt Nam, một trai một gái, đang ngồi bên bờ ruộng lúa chơi trò nặn tượng đất và nhặt lá làm tiền.

Tác phẩm mang giọng điệu chân chất, mộc mạc đậm chất Nam Bộ, khắc họa rõ nét hình ảnh hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau giữa cánh đồng lúa xanh, chia sẻ những trò chơi nghèo khó, để rồi nhận ra sự phũ phàng khi tiền bạc quyết định số phận con người.

Ngày thơ, hớt tóc “miễng rùa”
Ngày thơ, mẹ bắt đeo “bùa cầu ông”.
Đôi ta cùng học vỡ lòng,
Dắt tay qua những cánh đồng lúa xanh.
Đôi nhà cũng một sắc tranh,
Chia nhau từ một trái chanh, trái đào.
Đêm vàng soi bóng trăng cao,
Ngồi bên bờ giếng đếm sao trên trời.
Anh moi đất nắn “tượng người”,
Em thơ thẩn nhặt lá rơi làm tiền.
Mỗi ngày chợ họp mười phiên,
Anh đem “người đất” đổi tiền “lá rơi”.
Nào ngờ mai mỉa cho tôi,
Lớn lên em đã bị người ta mua.

Kiếp tôi là kiếp làm thơ,
Vốn riêng chỉ có muôn mùa lá rơi.
Tiền không là lá em ơi!
Tiền là giấy bạc của đời in ra.
Người ta giấy bạc đầy nhà,
Cho nên mới được gọi là chồng em.

Bây giờ những buổi chiều êm,
Anh gom lá đốt, khói lên tận trời!!!

Người mua đã bị mua rồi,
Chợ lòng họp một mình tôi vui gì!
(1956)

Kiên Giang: Người mua đã bị mua rồi và bi kịch tình nghèo

Nhà thơ Kiên Giang (Trương Khương Trinh)

Posted in Thơ

Bài tham khảo