Nhạc sĩ Song Ngọc, tên thật Nguyễn Ngọc Thương, là một trong những tên tuổi lớn của tân nhạc Việt Nam, sinh năm 1943 tại Long Xuyên, An Giang. Ông bắt đầu sáng tác từ năm 1957 và nhanh chóng tạo dấu ấn sâu đậm vào năm 1960 với ca khúc “Tiễn Đưa” phổ thơ Nguyên Sa. Với hơn 300 tác phẩm, ông còn được biết đến qua nhiều bút danh khác như Hàn Sinh, Nguyên Hà, Hoàng Ngọc Anh và Anh Tuyến.
Từ ban nhạc Dân Nam đến tiếng vang “Tiễn đưa”
Năm 1959, Song Ngọc với vai trò tay trống trong ban nhạc Dân Nam đã cùng em gái mình, thần đồng ca nhạc Kiều Oanh, làm nên những buổi trình diễn ấn tượng trên sân khấu. Mở đầu thập niên 1960, một giai điệu đã lan tỏa khắp các phòng trà và đại nhạc hội, trở thành khúc ca quen thuộc của thời đại:
Người về chiều nay hay đêm mai
Người sắp đi hay đã đi rồi
Muôn vì hành tinh rung rung
Lung linh trên thềm ga vắng…

Ca khúc ấy, mang vẻ đẹp nhẹ nhàng, lãng mạn, nhanh chóng chinh phục lòng người, tạo nên một làn sóng mạnh mẽ trong giới mộ điệu và cả công chúng. Bản tình ca này chính là sự kết hợp tài hoa giữa bài thơ “Tiễn Đưa” của thi sĩ Nguyên Sa và ngòi bút của nhạc sĩ trẻ Song Ngọc khi ông chỉ mới 18 tuổi. Mặc dù còn rất trẻ, tài năng của Song Ngọc đã sớm được khẳng định khi ông từng sáng tác cho nhiều đài phát thanh trước đó, báo hiệu một sự nghiệp rực rỡ.
Dấu ấn qua những giai điệu bất hủ và tình khúc về Đà Lạt
Với thành công vang dội của “Tiễn Đưa”, Song Ngọc đã không ngừng sáng tạo, tạo nên một di sản âm nhạc đồ sộ trong giai đoạn 1960-1975 với hơn 150 ca khúc. Nhiều tác phẩm của ông đã trở thành kinh điển và được đông đảo khán giả yêu mến như: Mưa Chiều, Chiều Thương Đô Thị, Bừng Sáng (do ban Hợp Ca Thăng Long trình bày), Chúng Mình Ba Đứa, Một Chuyến Bay Đêm, Thư Cho Vợ Hiền, Xin Gọi Nhau Là Cố Nhân.
Đặc biệt, thời gian cư ngụ tại Đà Lạt đã truyền cảm hứng để ông viết nên một tình khúc tuyệt đẹp về thành phố sương mù, một bản tình ca lãng đãng như làn khói, trong veo như mặt hồ Xuân Hương. Đó là ca khúc Tình Như Bóng Mây, chứa đựng nỗi buồn nhẹ nhàng và sâu lắng: Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt Thành phố này xin trả lại cho Em…

Nét đặc biệt trong âm nhạc Song Ngọc là sự đa dạng về tiết điệu, hoàn cảnh và tâm tình, điều hiếm thấy ở nhiều nhạc sĩ cùng thời, khẳng định một phong cách sáng tác độc đáo và không ngừng biến hóa.
Tâm hồn lãng du và nguồn cảm hứng sáng tạo đa dạng
Khác với nhiều nhạc sĩ thường gắn bó với một tiết điệu nhất định, Song Ngọc lại là một tâm hồn tự do, một “nhạc sĩ giang hồ” đúng nghĩa. Ông chia sẻ rằng mình “ưa đi lang thang” để tìm kiếm cảm hứng, mỗi chuyến đi đều mang đến những trải nghiệm và góc nhìn mới mẻ.

Từ vẻ đẹp thanh bình, dịu dàng của thôn quê dưới ánh trăng, đến sự nhộn nhịp, huyên náo của chốn đô thị, hay thậm chí là sự khốc liệt, đau thương của vùng chiến tranh với những mất mát bất ngờ. Những gian truân, lăn lộn trong cuộc đời đã tôi luyện nên một tâm hồn sâu sắc, giúp ông chắt lọc và gửi gắm những hình ảnh, cảm xúc riêng biệt vào từng khúc nhạc. Mỗi giai điệu, vì thế, không chỉ là âm thanh mà còn là một câu chuyện, một mảnh ghép từ cuộc đời phong phú của chính ông.
Hành trình lập nghiệp và tiếp nối đam mê trên đất Mỹ
Năm 1975, khi rời Việt Nam sang định cư tại Mỹ, cuộc đời Song Ngọc tiếp tục mở ra một chương mới, đa sắc màu và phong phú như chính những tác phẩm âm nhạc của ông. Từ một chuyên viên địa ốc – nghề mà ông vẫn duy trì môn bài cho đến tận ngày nay – ông đã không ngừng thử sức với nhiều lĩnh vực.
Ông đầu tư, trở thành chủ của hơn 10 tiệm “Chạp Phô Mỹ” (convenience stores), rồi mở rộng sang kinh doanh Chợ và Nhà Hàng. Hiện tại, ông là chủ nhân của “Quán Trọ” Bear Creek Inn với hơn 100 phòng, một minh chứng cho tinh thần kinh doanh mạnh mẽ và sự kiên trì. Song song với sự nghiệp thương mại, niềm đam mê âm nhạc trong ông chưa bao giờ tắt. Ông vẫn đều đặn tổ chức các “Show” ca nhạc, với tần suất hơn 20 lần mỗi năm, tiếp tục gắn kết với khán giả và cộng đồng bằng những giai điệu bất hủ của mình.
