Mùa gió chướng về mang theo những khắc khoải của ký ức, gợi nhớ về bờ lau trắng xóa, bến sông quê và tuổi thơ êm đềm trôi theo áng mây. Thuở hồn nhiên ấy vẫn vẹn nguyên như hương cúc vàng mơ còn vương vấn, nhuộm tím cả hoàng hôn, níu giữ những giây phút bâng khuâng về một thời đã xa.
Đông bấc mùa sang gió chướng về
Bờ lau trắng xóa bến sông quê
Vi vu nắng nhẹ mang hơi ấm
Mây trắng bồng bềnh chở tuổi thơ
Quá khứ hồn nhiên chửa xóa mờ
Hoa cài mái tóc cúc vàng mơ
Hoàng hôn tím nhạt buông lối nhỏ
Hương vẫn thơm thơm mãi đến giờ
Thương hàng so đũa đứng bơ vơ
Gió về ru mãi khúc tình thơ
Làn mây phiêu lãng về phương ấy
Cho lòng ấp ủ chút duyên hờ
Sóng vỗ miên man tiếng đôi bờ
Đóa quỳnh không nở giữa đêm mơ
Nửa vầng trăng khuyết nơi bến cũ
Chiều nay không hẹn để ai chờ.
Nguyễn Thị Thanh
