Menu Đóng

Ký ức làng quê trong cánh diều tuổi thơ

Hình ảnh những đứa trẻ thả diều trên cánh đồng lúa vàng vào buổi hoàng hôn.

Khi tháng ba về cùng những đợt gió lộng, nắng xuân vẫn còn vương vấn trên ngọn cây, lòng người bỗng chốc tìm về ký ức tuổi thơ. Hình ảnh những cánh diều đơn sơ chao liệng giữa bầu trời cao rộng không chỉ là trò chơi của con trẻ, mà còn là biểu tượng cho những khát vọng và niềm thương nhớ về một vùng quê yên bình luôn hiện hữu sâu đậm trong tâm khảm mỗi người.

Hồi ức về những buổi chiều trên cánh đồng rực nắng

Tháng ba ghé qua mang theo những luồng gió mát lành thổi dọc những cung đường quê quen thuộc. Khi ấy, sắc nắng vàng mỏng manh tựa như một dải lụa mềm mại trải dài trên những ruộng lúa vừa chín tới, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ kỳ. Buổi chiều quê cứ thế mở rộng ra mênh mông, xóa nhòa mọi ranh giới của không gian. Thấp thoáng bên đường, bóng dáng những đứa trẻ chạy nhảy reo hò, thả lên nền trời xanh thẳm những cánh diều rực rỡ sắc màu, khơi gợi trong lòng người viễn khách những hoài niệm xa xôi về một thời niên thiếu đầy mộng tưởng với những cánh diều chao liệng ngập ngừng nơi góc khuất tâm hồn.

“Xa quê đã mấy năm rồi nhỉ?
Nhịp sống phồn hoa giữa thị thành
Khi tuổi về chiều tôi vẫn nhớ
Cánh diều chấp chới giữa trời xanh…”

Ký ức đưa ta trở về với những buổi chiều sau mùa gặt hái, khi mặt ruộng chỉ còn trơ gốc rạ và hương rơm mới vẫn còn nồng nàn, ngai ngái trong gió. Đó là khoảng không gian tự do nhất, nơi những đôi chân trần nhỏ bé mặc sức chạy nhảy trên mặt đất nghỉ ngơi sau một mùa vụ. Những cánh diều khi ấy được làm thủ công bằng nan tre và giấy tập cũ chằng chịt chữ viết, vút bay lên cao cùng tiếng cười giòn tan của đám trẻ đầu trần khét nắng. Chúng hòa mình cùng đàn cò trắng đang thong thả tìm đường về tổ sau ngày dài lặn lội, dệt nên một bức tranh thanh bình và thuần khiết của làng quê Việt Nam.

Khát vọng bay cao và tâm hồn của đất mẹ

Mỗi cánh diều mang một hình hài, một dáng vẻ riêng biệt nhưng khi đã nương theo gió ngàn để vút lên cao, tất cả đều trở nên nhẹ tênh và thanh thản. Ngồi dưới bóng mát râm ran của rặng trâm bầu, ta thường dõi mắt theo những cánh diều mà ấp ủ biết bao ước mơ về những chân trời mới. Từ cao xanh nhìn xuống, quê hương hiện ra thật bình dị với những ngả đường quanh co vương khói cơm chiều, những mái nhà bảng lảng và hương cỏ hoa dìu dịu hòa quyện trong mùi đất khô. Những cảm xúc và hương vị sâu lắng ấy chính là hành trang vô giá, nuôi dưỡng tâm hồn con người đi qua những gian nan, vất vả của tuổi trưởng thành.

Nỗi niềm trăn trở trước những đổi thay của thời đại

Ngày nay, giữa nhịp sống hối hả của thời đại công nghiệp, hình ảnh những cánh diều giấy đơn sơ dường như dần trở nên hiếm hoi, đôi khi chỉ còn thấy ở những đứa trẻ nghèo nơi thôn dã. Những cánh đồng bao la ngày nào giờ đã được thay thế bằng những vườn cây chuyên canh và mạng lưới dây điện chằng chịt của quá trình đô thị hóa. Không gian cho những cánh diều tự do phóng khoáng ngày càng bị thu hẹp lại bởi những cột ăng-ten cao vút và sự vướng bận của phố thị. Dẫu vậy, bầu trời phía trên vẫn luôn trong vắt, gió vẫn hiền hòa mang theo hương vị của mùa xuân như đang vẫy gọi những tâm hồn xưa cũ tìm về với bản ngã bình yên qua những giấc mơ chập chờn đầy thương nhớ về một cánh diều trắng yếu ớt đang vẫy gọi phía xa xăm.

Hình ảnh những đứa trẻ thả diều trên cánh đồng lúa vàng vào buổi hoàng hôn.
Những đứa trẻ hồn nhiên thả diều trên cánh đồng, gợi nhắc ký ức tuổi thơ êm đềm và vẻ đẹp mộc mạc của làng quê Việt Nam
Posted in Ký ức Miền Tây

Bài tham khảo